Miss You !

I can't sleep. I just can't breathe
When your shadow is all over me baby
Don't wanna be a fool in your eyes
Cause what we had was built on lies
And when our love seems to fade away
Listen to me hear what I say
I don't wanna feel
The way that l do
I just wanna be
Right here with you
I don't wanna see
see us apart
I just wanna say it straight from my heart
I miss you
What would it take for you to see
To make you understand that I'll
awalys believe
You and I, can make it through
And I still know I can't get over you
Cause when our love seems to fade away
Listen to me hear what I say
I don't wanna feel
The way that I do
I just wanna be
Right here with you
I don't wanna see
See us apart
I just wanna say it right from my heart
oh baby I miss you...I do
'Cause when our love always fades away
Listen to me hear what I say
I don't WANNAFEEL
The way that I do
I just wanna be
Right here with you
I don't wanna see
See us apart
I just wanna say it straight from my heart
I miss you... I miss you... I do
Miss you – WL
------------------------------
Anh trằn trọc và hơi thở sao nghe não nề quá
Hình bóng em cứ ngập tràn trong anh
chẳng muốn là một kẻ khờ dại
chúng ta xây đắp nên toàn điều giả dối
Và khi tình yêu đã xa rồi
Lắng nghe con tim anh nói rằng
Thật anh chẳng muốn thấy,
điều anh đang làm đây
Chỉ muốn cạnh bên em mãi mãi
Cũng chẳng muốn đôi ta chia lìa
Lời nói này tự thẳm sâu con tim anh đấy
Anh nhớ em nhiều lắm
phải làm sao để em biết được
anh luôn tin
anh và em, sẽ vượt qua tất cả
và anh biết rằng chẳng thể dối lừa em
Và khi tình yêu đã xa rồi
Lắng nghe con tim anh nói rằng
Thật anh chẳng muốn thấy,
điều anh đang làm
Chỉ muốn cạnh bên em
Cũng chẳng muốn đôi ta chia lìa
Lời nói này tự thẳm sâu con tim anh đấy
Anh nhớ em nhiều lắm
Và khi tình yêu đã xa rồi
Lắng nghe con tim anh nói rằng
Thật anh chẳng muốn thấy,
điều anh đang làm
Chỉ muốn cạnh bên em
Cũng chẳng muốn đôi ta chia lìa
Lời nói này tự thẳm sâu con tim anh đấy
Anh nhớ em nhiều lắm
Hit The Floor
There are just too many,
Times that people,
Have tried to look inside of me,
Wondering what I think of you,
When I protect you out of courtesy,
Too many times that I've,
Held on when I needed to push away,
Afraid to say what was on my mind,
Afraid to say what I need to say,
Too many,
Things that you've said about me,
When I'm not around,
You think having the upperhand,
Means you gotta keep putting me down,
But I've had too many,
Stand-offs with you,
Its about as much as I can stand,
So I'm waiting until the upperhand,
Is mine,
[Chorus:]
One minute you're on top!!!
The next you're not,
Watch it drop,
Making your heart stop!!!
Just before you hit the floor,
One minute you're on top!!!
The next you're not,
Missed your shot,
Making you're heart stop!!!
You think you've won,
And then its all gone!!
So many,
People like me,
Put so much trust in all your lies,
So concerned on what you think,
To just say what we feel inside,
So many,
People like me,
Walk on eggshells all day long,
All I know is that all I want,
Is to feel like I'm not stepped on,
There are so many,
Things you say,
That make me feel you've crossed the line,
What goes up will surely fall,
And I'm counting down the time,
'Cause I've had so many,
Stand-offs with you,
Its about as much as I can stand,
So I'm waiting until the upperhand,
Is mine,
[Chorus]
And then its all gone [4x]
Now its all gone.......
I know I'll never trust a single thing you say,
You knew your lies would divide us,
But you lied anyway,
And all the lies have got you floating up above us all,
But what goes up has got to fall,
[Chorus]
And then its all gone [4x]
Now its all gone!!
---------------------------
Boulevard Of Broken Dreams
Chỉ là ảo ảnh của một con đường đêm dài như bất tận. Chỉ là cơn mê khi những bước chân mỏi mệt lê dần chơi vơi như muốn ngã. Chỉ là sự tan vỡ của một giấc mơ...
Mơ... một chữ gọn nhẹ nhưng đầy ắp cảm xúc.
Có lẽ chưa có một giấc mơ nào được trọn vẹn bao giờ dù người ta mỉm cười sau khi thức dậy.
Có khi nó tự dưng đến rồi lại quay ngoắt bỏ ra đi!
Có khi nó hạn hẹp tối đen như một chiếc ngõ cụt nhưng cũng vô số lần thênh thang như một đại lộ không tên.
Thênh thang như khi một giấc mơ vỡ tan…
Ai đã từng đi trên những đường phố sầm uất, đèn đường, hàng quán chói chang rực rỡ màu sắc mà vẫn thấy lòng lạnh tanh?
Ai đã có bao giờ chợt thấy một ngõ hẹp thật gầy gò tối tăm, chần chừ bước vào để tự chan hòa mình vào nơi đó?
Những lúc đó đúng là nghe được trái tim mình hiện hữu, vì nó đập nhịp cùng với bước chân và biết rõ đấy chính là sự sống duy nhất.
Bạn đừng nói đấy chỉ là những lời sáo rỗng cho dù tuổi bạn đã quá kỳ mộng mơ, giờ chỉ còn là những khó khăn hiện thực. Cũng đừng nói nay bạn đã có đôi nên quên mất hết những cảm giác cô đơn cũ. Và chớ hề cho rằng những hợp âm thật đơn giản như chỉ có 3 nốt của bản nhạc này không nghe lọt tai. Đôi khi hãy cứ thành thật với mình, vì hạnh phúc nho nhỏ cho dù là trong giấc mơ đã vỡ chỉ cần như thế là đủ.
I walk a lonely road
The only one that I have ever known
Don't know where it goes
But it's home to me and I walk alone
Gã nhắm mắt và bước đi.Một con đường trải dài cát và bụi, mù mịt và không có đích đến.Những bước chân mệt mỏi nhưng ko dừng lại...
"I walk this empty street
On the Boulevard of Broken Dreams
Where the city sleeps
and I'm the only one and I walk alone "
Một con phố trống trơn. Hai hàng cây thăm thẳm xoáy vào trong những ước mơ tan vỡ...Khi ánh sáng đã tàn,thành phố lặng im, đổ dài bóng gã một mình bước.Cô đơn...
"I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk a..."
Bước một mình, nỗi cô độc là không gọi tên ra là những bước chân muốn trượt ngã, là đôi mắt tối và hoang mang, là những nỗi đau không thể biết...
"My shadow's the only one that walks beside me
My shallow heart's the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
'Til then I walk alone "
Đêm. Lẻ loi với chiếc bóng là bạn. Vẫn là những ảo giác ấy từ rất lâu rồi. Nhịp đập của trái tim như trùng khớp với từng hơi thở của không gian. Đôi khi, chỉ là một ước muốn giản đơn là sẽ có một người tìm ra gã, tìm ra cái ảo giác vẫn mơ hồ bay trong đêm đầy gió. Nhưng trong một khoảng lặng bất ngờ ấy, vẫn chỉ là một sự đơn độc lạnh buốt đến trong từng hơi thở.
"I'm walking down the line
That divides me somewhere in my mind
On the border line
Of the edge and where I walk alone "
Lên rồi lại xuống như một con dốc bất tận. Những lằn ranh cũng là nơi chia cắt từng mảnh tâm hồn. Những kí ức vẫn bám chặt lấy từng con đường, từng bước chân. Gã lại thử một cảm giác bay, bước chơi vơi trên mép vỉa hè như một lằn ranh giữa mơ và thực.
Một lằn ranh chia cắt từng nỗi cô đơn...
"Read between the lines
What's fucked up and everything's alright
Check my vital signs
To know I'm still alive and I walk alone "
Cái cảm giác khi đứng giữa những ranh giới mong manh ấy, dường như là không còn một thứ gì rõ rệt, giống như là một mơ tưởng không thực. Giống như là thời điểm hỗn loạn và bình tĩnh trước cái chết. Gã tưởng như đang tan ra, để rồi lại rơi xuống vỡ tan và nhận ra mình vẫn đang còn sống, vẫn đang còn bước, vẫn đang còn mơ...
I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk a...
My shadow's the only one that walks beside me
My shallow heart's the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
'Til then I walk alone
Chỉ là ảo ảnh của một con đường đêm dài như bất tận. Chỉ là cơn mê khi những bước chân mỏi mệt lê dần chơi vơi như muốn ngã...
Chỉ là sự tan vỡ của một giấc mơ...
(Nguồn: Ngherockonline)
----------------- Lyrics----------------------
Boulevard of Broken Dreams
I walk a lonely road
The only one I that have ever known
Don't know were it goes
But its home to me and I walk alone
I walk this empty street
On the Boulevard of broken dreams
Where the city sleeps
And I'm the only one and I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk a...
My shadows the only one that walks beside me
My shallow hearts the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
Till then I walk alone
Ah-Ah Ah-Ah Ah-Ah Ahhh
Ah Ah-Ah Ah-Ah Ah-Ah
I'm walking down the line
That divides me somewhere in my mind
On the border line of the edge
And were I walk alone
Read between the lines of what's
Fucked up and every things all right
Check my vital signs to know I'm still alive
And I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk a...
My shadows the only one that walks beside me
My shallow hearts the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
Till then I walk alone
Ah-Ah Ah-Ah Ah-Ah Ahhh
Ah Ah-Ah Ah-Ah
I walk alone
I walk a...
I walk this empty street
On the Boulevard of broken dreams
Were the city sleeps
And I'm the only one and I walk a..
My shadows the only one that walks beside me
My shallow hearts the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
Till then I'll walk alone!
------------------ Lờ Việt --------------------
Con phố vắng, mình tôi cất bước
Ấy là người bạn thân của tôi đã từ lâu
Tôi chẳng biết rằng nó sẽ dẫn đi đâu
Nhưng với tôi, đó chính là tổ ấm
Con phố vắng, chỉ mình tôi lạc lõng
Trên đại lộ của những giấc mơ đã vỡ tan
Nơi xung quanh, cả không gian đã buông màn
Và tôi chỉ có một mình... lầm lũi bước
Tôi chỉ bước một mình....
Bước bên tôi, chỉ duy nhất là chiếc bóng
Con tim tôi cạn khô, là thứ duy nhất còn đập ở nơi đây
Có đôi khi, tôi ước có một ai kia sẽ tìm thấy tôi
Nhưng cho đến lúc đó... chỉ mình tôi cất bước
Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh..........
Tôi đang bước dọc ranh giới ấy
Thứ chia đôi tâm hồn ở trong tôi
Tôi đang bước trên lằn ranh của lòng tôi
Ở nơi ấy, chỉ mình tôi cất bước
Để đọc thấy dấu hiệu kia phía trước
Báo rằng mọi điều vẫn ổn mà thôi
Báo rằng sự sống vẫn tồn tại trong tôi
Để rồi lại một mình lầm lũi bước
Con phố vắng... chỉ mình tôi cất bước....
Take Me To Your Heart
,nhưng vì có mấy từ kg đúng văn lắm nên anh edit lại cho phù hợp với bài mà em yêu cầu 
KHÚC NHẠC DƯỚI MƯA
Mùa này chiều nào cũng mưa. Mưa làm cho lòng người ta chùng xuống và đương nhiên có cảm giác buồn. Dường như khúc dạo đầu của một bản tình ca buồn luôn mang âm hưởng của một cơn mưa. Chiều nay, một chiều tháng Năm mùa hạ của đất Hà Nội, mưa đang rơi, khi to khi nhỏ thất thường như muốn kéo dài vô tận.
9 giờ tối, trái với vẻ huyên náo thường ngày, không khí vắng lặng một cách lạ thường, trời vẫn mưa nên con phố nhỏ trông buồn, các cửa tiệm đều đóng cửa sớm, Huyên bước đi, bơ vơ lạc lõng, những bước chân chậm và nặng nề, dưới cây dù mang một màu đen chìm lãng trong màn đêm. Những chiếc xe vội vã vụt qua, làm hất văng nước lên người nó, nhưng Huyên không thấy bực bội, dù chỉ một chút, có lẽ vì “Họ đang muốn mau chóng về nhà đó thôi”. Và một giọt nước ấm nóng rơi xuống, hòa vào dòng nước lạnh ngắt đang cuốn đi dưới chân.
Huyên nhìn quanh, có một tiệm băng đĩa nhạc ở góc ngã tư vẫn còn sáng đèn, có lẽ nên tìm một chỗ dừng chân.
----- ----
Thanh lúi húi lấy từ trong tủ ra hai chiếc tách, đặt lên bàn. Ông chủ tiệm đang quay mái hiên ra, nói vọng vào:
- Đóng cửa thôi, mưa thế này...
Anh nhân viên bán đĩa mỉm cười:
- Chờ chút bác ạ, uống xong tách cà phê đã...
Trời mưa nên cửa hàng ế hẳn đi, nhưng anh không cảm thấy chán, anh thích ngồi lắc lư theo điệu nhạc và nhìn những giọt nước mưa hắt trên cửa kính, lặng lẽ lăn dài như giọt nước mắt của một người con gái...
Anh nhét đĩa vào máy, rồi vừa pha cà phê vừa thưởng thức những âm điệu trầm ấm, ngọt ngào của bản “Take Me To Your Heart”.
“Hiding from the rain and snow...trying to forget but I won’t let go...looking at a crowed street...listening to my our heart beat... So many people all around the world...tell me where do I find someone like you girl...”
Ông chủ tiệm ngồi lên chiếc ghế cao, trìu mến hỏi:
- Cậu vẫn thích bài này à?
- Vâng! – Thanh ngước nhìn ông rồi nói, nửa thật nửa đùa – Cháu sẽ hát nó cho người con gái trong tim cháu...
- Chà! Lãng mạn quá nhỉ! - Ông chủ bật cười thành tiếng và hỏi tiếp – Vào một ngày mưa?
Anh cười, rồi lại cúi xuống phin cà phê, khó mà biết anh có gật đầu hay không.
Chợt cánh cửa được đẩy vào, ông chủ quay ra, còn anh ngước lên.
Một cô bé với mái tóc ướt bết vào trán đang thu cây dù lại, một cây dù rực rỡ sắc màu với những hình vẽ theo trường phái Picasso. Nhưng điều làm anh chú ý không phải là cây dù ấy, mà là đôi mắt thật buồn của cô bé đứng trước mặt anh.
Huyên – cô gái nhỏ ấy – nhìn hai người, trước khi anh kịp hỏi, cô bé đã nói:
- Cháu có thể nghe mà không mua được không?
Ông chủ tiệm im lặng vài giây rồi gật đầu, anh cũng thế, anh không biết điều gì khiến ông suy nghĩ, mà anh cũng cảm thấy không thật sự cần biết, về phần anh, anh cảm nhận được một phần nào đó tâm trạng của cô bé, và anh không thể không đồng ý...
Huyên hỏi một chiếc đĩa của The Beatles, Thanh phải lục tìm khá lâu, vì trong thời buổi nhạc trẻ rock rap, hip hop hiện nay, những chiếc đĩa của thập niên 60 không nhiều lắm. Cô bé nhẹ nhàng cho đĩa vào máy. Thanh đưa headphone nhưng Huyên từ chối, cô bé ngồi xuống ghế và: “ Yes...ter...day...and...my trouble...”. Giai điệu chậm và buồn khiến không khí cũng lặng xuống.
Thanh lấy thêm một cái tách nữa và rót cà phê ra. Anh đẩy một tách đến rồi khều nhẹ ông chủ tiệm lúc này đang trầm ngâm nhìn bâng quơ, ông mỉm cười cảm ơn, rồi anh mang tách thứ hai đặt xuống trước mặt Huyên, và nhận được một cái gật đầu cảm ơn.
Một lát sau, Thanh mới nhận ra mình quên, nhưng Huyên vẫn chưa chạm đến nó, anh vội đưa thêm một đĩa đường. Anh lặng lẽ quan sát, một điều gì đó khiến anh thấy buồn, có phải anh quá nhạy cảm...
Cuối cùng thì Huyên cũng nhấc tách cà phê nghi ngút khói lên, khẽ nhấp một chút, và Thanh nhận ra ngay đôi mày hơi chau lại, có lẽ vì tách cà phê ấy không đường, rồi anh thấy, giọt nước mắt rơi tõm xuống, và hòa với vị đắng của cà phê.
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má, cô bé bật khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào hòa vào tiếng nhạc lẫn cả tiếng mưa rơi, có phải mưa là nước mắt của ông trời, ông đang cảm thương cho một trái tim nhỏ bé bị tổn thương?
Bài hát ấy sao mà dài thế, hay đó chỉ là cảm giác của Thanh, anh muốn nói gì đó, nhưng cứ nghẹn ứ lại, anh phải nói gì đây, dường như sự tĩnh lặng là cách giải quyết tốt nhất lúc này.
Âm thanh cuối cùng vừa dứt, Huyên đứng lên, quệt nước mắt. Trời tạnh mưa. Bất ngờ như chính sự xuất hiện và biến mất của cô gái nhỏ trước mắt Thanh. Chợt anh thấy cây dù trên nắm cửa, cô bé quên!
Bác chủ tiệm đặt tách cà phê xuống, nhìn anh:
- Cô bé sẽ quay lại!
Anh nhìn ra đường:
- Đóng cửa thôi bác nhỉ?
Nhưng ông trời muốn giễu cợt Thanh, anh vừa bước chân ra khỏi cửa thì mưa lại trút xuống, vội vã và lạnh lẽo.
- Cậu dùng tạm đi, mai đem lên vậy! – Bác chủ tiệm hé cửa, đưa cho anh cây dù rực rỡ sắc màu, rồi sẽ lại chìm trong đêm.
Thanh bung dù, nhưng anh chưa kịp bước đi thì giật mình, có tiếng chai lọ vỡ. Một người đàn ông trạc tuổi cha anh, với mái tóc muối tiêu đang ngồi gục dưới bậc thềm. Anh lại gần, ngồi xuống...
Như thế, nơi góc phố, dưới mái hiên một tiệm đĩa, có hai người đàn ông, một già một trẻ, trò chuyện cho đến đêm khuya...
Đêm nay, Thanh đã gặp hai người, hai con người có lẽ có những hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng chung vết thương nơi lồng ngực...
-----------------
Ngày hôm sau, trời không mưa, có chăng chỉ lất phất vài hạt, cô bé có đôi mắt buồn không xuất hiện, và cây dù rực rỡ được treo trên chiếc đinh nhỏ cạnh cánh cửa vẫn chờ đợi...
Ba ngày trôi qua, vẫn không thấy cô bé ấy, cô bé mà anh rất muốn trả lại.... Bởi nếu không có nó, em sẽ ướt mưa?
Ngày thứ sáu, anh nói với bác chủ tiệm bằng vẻ bình thản:
- Có lẽ cô bé sẽ không trở lại!
Nhưng lòng anh sẽ thật tiếc nếu đó là sự thật, anh vẫn mong...
Vậy mà Huyên lại xuất hiện, bất ngờ như một tuần trước đó. Trước mắt anh không còn là cô bé với đôi mắt buồn của lần gặp đầu tiên, cô bé Huyên hôm nay rạng rỡ với nụ cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Thanh đang bận bịu với khách hàng, họ mải chọn đĩa và nghe thử, nhưng anh không thiếu thời gian để thỉnh thoảng liếc nhìn cô bé có đôi mắt buồn, à không, cô bé thích nghe bài Yesterday.
Khi vị khách cuối cùng bước ra khỏi tiệm, Thanh vội hỏi, trước khi cô bé kịp biến mất, như lần trước:
- Em muốn tìm đĩa nào?
- Đĩa nào có bài Yesterday... – Cô bé mỉm cười.
- Bài ấy buồn lắm! – Thanh lắc đầu.
- Đấy là yêu cầu của thượng đế, anh dám trái ý? – Huyên vặn vẹo.
Thanh xìu mặt, Huyên vội “chữa cháy”:
- Em chọc anh tí thôi! – Rồi cô bé xuống giọng, thì thầm – Em chỉ nghe mà không mua được không?
- Ranh nhỉ?
Huyên nhe răng cười...
...Cô bé dưới làn mưa mùa hạ, Thanh nhìn theo và mỉm cười...
------------------
Huyên chạy ùa vào tiệm, hai tay che đầu:
- May quá! Chậm tí nữa là ướt mẹp rồi!
Cô bé nhìn ra ngoài trời đổ mưa tầm tã.
- Dù đâu mà lại để đầu trần đến đây?
- Ừm...em đã tặng cho một người cần nó hơn em, hi vọng rằng nó sẽ không trách em... – Cô bé cười lém lỉnh.
Thanh vui, vì cô bé ấy đã yêu đời trở lại, như trước khi gặp anh.
Huyên đung đưa hai chân trên chiếc ghế cao, gật gù lắng nghe bài “Take me to your heart” rồi tấm tắc khen.
“...Standing on the mountain high...looking at the moon through a clear blue star...I should go and see some friends...but they don’t really comprehend...”
- Bài tôi thích nhất đấy! Còn em thích bài nào, Yesterday à?
Huyên nhìn anh:
- Không!
Trước khi để Thanh kịp ngạc nhiên, Huyên cười buồn:
- Đó là bài mà anh trai em thích nhất!
Thanh đủ nhạy cảm để thấy rằng đã có chuyện gì đó với người thanh nhiên ấy, đến nỗi cô bé phải bật khóc khi nghe bản nhạc này.
- Lần cuối em cùng anh ấy nghe bài Yesterday là vào một chiều mưa, cách đây một năm, anh ấy vừa nghe vừa nhấp tách cà phê không đường mà em đã pha...
Thanh chợt hiểu ra...
- Anh ấy mất vì một tai nạn giao thông ngay ngày hôm sau. – Huyên dừng lại, rồi tiếp - Cũng là một ngày mưa!
- Có lẽ anh ấy rất yêu mưa...
- Vâng, cuộc đời anh ấy giống như một bản nhạc dưới mưa, mang tên Vũ Thiên vì chào đời trong một đêm mưa, rồi mất đi... – Huyên khựng lại, cố nuốt nước mắt vào trong – anh ấy còn biết bao nhiêu hoài bão.
Thanh nhận thấy đôi bàn tay run run trong khi Huyên cố gắng trấn tĩnh:
- Anh ấy ra đi khiến gia đình em suy sụp, mẹ đau đớn đến đổ bệnh, còn ba em, ông ấy hoàn toàn mất tinh thần, tìm đến rượu chè, những thứ mà ba luôn phản đối...Nhưng có lẽ trên đời này có phép nhiệm màu thật, từ đêm hôm em từ đây trở về, ba em dần thay đổi, trở lại là ông ngày xưa, và em nhận ra mình đã mất một năm phải sống vui vẻ, như vậy anh ấy sẽ mỉm cười...
Thanh chợt thấy lòng nhẹ nhõm...
Ngày hôm sau, Huyên lại đến:
- Anh làm gì thế?
Huyên không giấu vẻ tò mò khi thấy Thanh đang lúi húi với cọ vẽ, màu sơn...
- Anh bắt chước ý tưởng của em hả? – Huyên nghiêm nghị.
- Ừ! Có cần mua bản quyền không? – Thanh đùa – Tôi muốn thử như em đã làm...
- Chà, anh cũng có khiếu đấy chứ, anh học Mĩ thuật à?
- Không! Tôi học kiến trúc...
- Anh em cũng học kiến trúc, anh ấy vẽ cũng đẹp như anh vậy... – Huyên chống cằm trầm ngâm.
Rồi cô bé đứng lên pha cà phê.
Khi hai tách cà phê vừa xong thì tác phẩm của Thanh cũng hoàn thành.
Huyên chồm đến:
- Để xem anh vẽ gì nào? Một bầu trời xanh... chắc là sau cơn mưa.
Thanh nhìn ánh mắt thán phục của cô bé mà trong lòng cũng tự hào không thể tả.
- Nhưng anh định đi mưa bằng cái này à?
- Không! Tôi vẽ nó để tặng cho một người cần nó hơn tôi.
Huyên cụp tai thất vọng:
- Vậy mà em đang định dụ anh để xin, đành tay trắng về thôi...
- Ừm, tặng em...
Huyên tròn mắt rồi nhảy lưng tưng. Thanh cười trìu mến, anh nhấp tách cà phê. Ủa! Đây đâu phải tách của anh, anh không cho nhiều đường thế này.
- Anh uống nhầm tách của em rồi!
- Thảo nào!
- Em chưa nói với anh, mặc dù anh trai em thích cà phê không đường, nhưng em lại chẳng đủ can đảm để uống nó đâu. Nhưng dù cho nhiều đường đến đâu thì cà phê vẫn đắng. Hì!
-----------------
Thanh lao ra khỏi tiệm, trời lại lất phất mưa.
Chợt anh thấy một chiếc dù rực rỡ sắc màu, trông sao mà quen quá. Anh dừng xe, dưới chiếc dù ấy là một cậu bé đánh giày đang nắm tay một bà cụ qua đường. Thì ra thế... Anh mỉm cười “Cô bé ạ, ai bảo em không can đảm”.
Oái! Hình như trễ.
Anh vội vàng phóng đến chỗ hẹn, buỗi hẹn hò đầu tiên mà thế này thì...
...
- Anh đến trễ! Phải chịu phạt!
- Ok! Nhưng nhẹ thôi nhé! À! Anh vẫn thắc mắc: sao em lại tâm sự nỗi lòng mình với một người hoàn toàn xa lạ như anh?
- Vì... anh là cậu thanh niên tốt bụng dưới mái hiên một tiệm đĩa!... Này, anh không đánh trống lảng được đâu, anh vẫn phải chịu phạt!
- Được, anh sẽ hát tặng em một bài, ca nhạc theo yêu cầu nhé...
- Em muốn nghe “Take me to your heart”.
- Ok!
“...Take me to your heart...take me to your soul...Give me your hand and hold me...Show me what love is be my guiding star...”
Và ngoài kia, trời vẫn mưa...









